旅泊新津却寄一二知己

唐代 温庭筠
维舟息行役,霁景近江村。并起别离恨,似闻歌吹喧。 高林月初上,远水雾犹昏。王粲平生感,登临几断魂。
wéi zhōu xíng   jǐng jìn jiāng cūn bìng bié hèn   shì wén chuī xuān
gāo lín yuè chū shàng   yuǎn shuǐ yóu hūn wáng càn píng shēng gǎn   dēng lín duàn hún