庐州帅李仲诗春风亭会客有尘字韵诗和者甚多

宋代 戴复古
玉关人老鬓丝新,千里长城在一身。 气使黄金结豪杰。手挥白羽静风尘。 山河四望亭中景,桃李一开天下春。 乡日满城骑战马,而今四野尽耕民。
guān rén lǎo bìn xīn   qiān cháng chéng zài shēn  
shǐ 使 huáng jīn jié háo jié shǒu huī bái jìng fēng chén    
shān wàng tíng zhōng jǐng   táo kāi tiān xià chūn  
xiāng mǎn chéng zhàn   ér jīn jǐn gēng mín