陆长卿为三山甚伟因赋

明代 王鏊
曾闻海上有三山,飞坠君家苑囿间。乘兴偶来观缥缈,扶衰且欲上孱颜。 参差台榭云霞气,出没岩峦虎豹斑。老我年来无长物,举杯相对亦忘还。
céng wén hǎi shàng yǒu sān shān   fēi zhuì jūn jiā yuàn yòu jiān chéng xìng ǒu lái guān piāo miǎo   shuāi qiě shàng chán yán    
cēn tái xiè yún xiá   chū yán luán bào bān lǎo nián lái cháng   bēi xiāng duì wàng hái