卢甥申之自吴门寄颜乐间画笺

宋代 楼钥
年来吴门笺,色泽胜西蜀。 春膏最宜书,叶叶莹栗玉。 贤甥更好奇,惠我小画幅。 开缄粲殷红,展玩光溢目。 巧随砑光花,傅色湿丹绿。 桃杏春共妩,兰桂秋始肃。 赵昌工折枝,露华清可掬。 妙手真似之,臧去不忍触。 苟非欧虞辈,谁敢当简牍。 又闻乐间君,古篆颇绝俗。 併求数纸书,寄我慰幽独。
nián lái mén jiān   shèng 西 shǔ  
chūn gāo zuì shū   yíng  
xián shēng gèng hào   huì xiǎo huà  
kāi jiān càn yān hóng   zhǎn wán guāng  
qiǎo suí guāng huā   shī 湿 dān 绿  
táo xìng chūn gòng   lán guì qiū shǐ  
zhào chāng gōng zhé zhī   huá qīng  
miào shǒu zhēn zhī   zāng rěn chù  
gǒu fēi ōu bèi   shuí gǎn dāng jiǎn  
yòu wén jiān jūn   zhuàn jué  
bìng qiú shù zhǐ shū   wèi yōu