庐山谣

近现代 康有为
紫漠吹落青芙蓉,随风飘堕江之东。瓣开四面花玲珑,化作碧玉千百峰。 倒影翻湖黛色浓,突兀万丈绚青红。曾峦重阜架为宫,五老拄杖碧云中。 子孙诸峰咸待从。尔来一万四千岁,白头昂首啸鸿蒙。 我来经丧乱,九十九寺皆在焚劫中。瀑泉又已枯,秀色灭昌丰。 惟有重崖与叠嶂,苍翠合匝转无穷。陶谢妙述作,幽人不可逢。 长卧龙潭石,醉欲骑苍龙。青鸾未能驭,白鹿已无纵。 夜投东林访远公,殿宇陊剥瓦砾封。诚悬北海残碑在,古佛露坐似惭居尊无寸功。 长萝盖山林蒙茸,天黑虎啸荡惊风。万籁笙竽泻青松,塔铃夜语不闻钟。 宵深月出山径白,虎溪之水鸣潺淙,似闻山鬼说法谈空空。
chuī luò qīng róng   suí fēng piāo duò jiāng zhī dōng bàn kāi miàn huā líng lóng huà   zuò qiān bǎi fēng    
dào yǐng fān dài nóng   wàn zhàng xuàn qīng hóng céng luán zhòng jià wèi gōng   lǎo zhǔ zhàng yún zhōng    
sūn zhū fēng xián dài cóng ěr lái wàn qiān suì bái   tóu áng shǒu xiào hóng méng 鸿    
lái jīng sāng luàn   jiǔ shí jiǔ jiē zài fén jié zhōng quán yòu xiù   miè chāng fēng    
wéi yǒu zhòng dié zhàng   cāng cuì zhuǎn qióng táo xiè miào shù zuò yōu   rén féng    
zhǎng lóng tán shí   zuì cāng lóng qīng luán wèi néng bái   鹿 zòng    
tóu dōng lín fǎng 访 yuǎn gōng   diàn 殿 duò bāo fēng chéng xuán běi hǎi cán bēi zài   zuò shì cán zūn cùn gōng    
zhǎng luó gài shān lín méng róng   tiān hēi xiào dàng jīng fēng wàn lài shēng xiè qīng sōng   líng wén zhōng    
xiāo shēn yuè chū shān jìng bái   zhī shuǐ míng chán cóng   shì wén shān guǐ shuō tán kōng kōng