庐山篇

清代 罗运崃
庐山之高高入天,灵胚欲向鸿濛先。丹崖几换神仙骨,银瀑长流日月涎。 荆扬分野转飞藿,莓苔屐响飘长烟。尊边初识大千界,芥内今知第几年。 五洲云壑中原小,况尔孤山一稊杪。气酝杯流压海涛,神行拳石排苍岛。 风雨清吟鸾凤音,松楸怒吐蛟龙爪。虚无天外渺三山,巀嵲人间尊五老。 万峰高下何庄严,涧奔为濑渟为泉。乾坤无形含尺寸,鱼鸟有止交飞潜。 野猿自怯层岩峭,驯虎常蹲大石安。竹林泊迹沈辽鹤,石室幽光凝夜蟾。 山形睥睨异离合,云霓况复低重帘。沧海有底水可覆,将穷碧落吾心钳。
shān zhī gāo gāo tiān   líng pēi xiàng hóng 鸿 méng xiān dān huàn shén xiān   yín cháng liú yuè xián
jīng yáng fēn zhuǎn fēi huò   méi tái xiǎng piāo cháng yān zūn biān chū shí qiān jiè   jiè nèi jīn zhī nián
zhōu yún zhōng yuán xiǎo   kuàng ěr shān miǎo yùn bēi liú hǎi tāo   shén xíng quán shí pái cāng dǎo
fēng qīng yín luán fèng yīn   sōng qiū jiāo lóng zhǎo tiān wài miǎo sān shān   jié niè rén jiān zūn lǎo
wàn fēng gāo xià zhuāng yán   jiàn bēn wèi lài tíng wèi quán qián kūn xíng hán chǐ cùn   niǎo yǒu zhǐ jiāo fēi qián
yuán qiè céng yán qiào   xùn cháng dūn shí ān zhú lín shěn liáo   shí shì yōu guāng níng chán
shān xíng   yún kuàng zhòng lián cāng hǎi yǒu shuǐ   jiāng qióng luò xīn qián