庐山纪游四十韵

宋代 王十朋
我性好山水,思向庐山庐。五老招我游,有约芝山初。 兹行适所愿,孰曰非天与。入眼庾公楼,兴已先篮舆。 云开圣治峰,石扣仙人居。香炉望烟霭,净社观芙蕖。 虎溪聊自笑,天池步宜纾。半月圆通留,幽亭乐有馀。 趣如六一翁,境似山环滁。侯溪煮月泉,石耳供岩蔬。 破戒戏鱼酒,踏园梦羊猪。贤关得家音,天恩拜新除。 抗章复辞免,行色仍踌躇。遂作南山游,首过荆林虚。 凌云入康谷,临流清可渔。欲饮第一水,山深足趑趄。 汤泉本何来,忽从龙口嘘。鸾溪寻故家,墨沼波犹潴。 石镜不可见,悬崖照谁梳。寻真到简寂,入观惊丘墟。 缅怀黄与陆,何处飘霞裾。眼明见飞瀑,涧壑鸣琼琚。 何落句思李,练飞诗陋儒。新桥跨虹霓,出月明蟾蜍。 两州劳五马,同日传双鱼。神光照万杉,飞白留天书。 遥瞻星子城,青山点舂锄。我行未及西,三峡知何如。 登桥阅天险,奋地轰雷车。壮哉五丁力,凿此千尺渠。 群峰列耆老,深渊蓄璠玙。古刹依朱砂,穿林骇猿狙。 万卷已空阁,三竹犹扶疏。肩舆足茧卒,传诗手疲胥。 佳境尚无穷,雅兴良已摅。身随禽往还,兴逐云卷舒。 重寻讷庵老,细论无言予。节物变炎凉,迟留费居诸。 在路何悠悠,归梦频蘧蘧。秋风雁还荡,缄封寄乡闾。
xìng hǎo shān shuǐ   xiàng shān lǎo zhāo yóu yǒu   yuē zhī shān chū    
xíng shì suǒ yuàn   shú yuē fēi tiān yǎn gōng lóu xīng   xiān lán    
yún kāi shèng zhì fēng   shí kòu xiān rén xiāng wàng yān ǎi jìng   shè guān    
liáo xiào   tiān chí shū bàn yuè yuán tōng liú yōu   tíng yǒu    
liù wēng   jìng shì shān huán chú hóu zhǔ yuè quán shí   ěr gōng yán shū    
jiè jiǔ   yuán mèng yáng zhū xián guān jiā yīn tiān   ēn bài xīn chú    
kàng zhāng miǎn   xíng réng chóu chú suì zuò nán shān yóu shǒu   guò jīng lín    
líng yún kāng   lín liú qīng yǐn shuǐ shān   shēn    
tāng quán běn lái   cóng lóng kǒu luán xún jiā   zhǎo yóu zhū    
shí jìng jiàn   xuán zhào shuí shū xún zhēn dào jiǎn   guān jīng qiū    
miǎn huái 怀 huáng   chǔ piāo xiá yǎn míng jiàn fēi jiàn   míng qióng    
luò   liàn fēi shī lòu xīn qiáo kuà hóng chū   yuè míng chán chú    
liǎng zhōu láo   tóng chuán shuāng shén guāng zhào wàn shān fēi   bái liú tiān shū    
yáo zhān xīng chéng   qīng shān diǎn chōng chú xíng wèi sān 西   xiá zhī    
dēng qiáo yuè tiān xiǎn   fèn hōng léi chē zhuàng zāi dīng záo   qiān chǐ    
qún fēng liè lǎo   shēn yuān fán chà zhū shā chuān   lín 穿 hài yuán    
wàn juàn kōng   sān zhú yóu shū jiān jiǎn chuán   shī shǒu    
jiā jìng shàng qióng   xìng liáng shū shēn suí qín wǎng huán xīng   zhú yún juǎn shū    
zhòng xún ān lǎo   lùn yán jié biàn yán liáng chí   liú fèi zhū    
zài yōu yōu   guī mèng pín qiū fēng yàn hái dàng jiān   fēng xiāng