洛中二首

唐代 杜牧
柳动晴风拂路尘,年年宫阙锁浓春。 一从翠辇无巡幸,老却蛾眉几许人。 风吹柳带摇晴绿,蝶绕花枝恋暖香。 多把芳菲泛春酒,直教愁色对愁肠。
liǔ dòng qíng fēng chén   nián nián gōng què suǒ nóng chūn
cóng cuì niǎn xún xìng   lǎo què é méi rén
fēng chuī liǔ dài yáo qíng 绿   dié rào huā zhī liàn nuǎn xiāng
duō fāng fēi fàn chūn jiǔ   zhí jiào chóu duì chóu cháng