落花短吟

宋代 邵雍
满园桃李正离披,更被狂风作意吹。 长是忧愁初谢处,却须思念未开时。 奈何红艳易消歇,不似青阴少改移。 九十日春都去尽,樽前安忍更颦眉。
mǎn yuán táo zhèng   gèng bèi kuáng fēng zuò chuī  
cháng shì yōu chóu chū xiè chù   què niàn wèi kāi shí  
nài hóng yàn xiāo xiē   shì qīng yīn shǎo gǎi  
jiǔ shí chūn dōu jǐn   zūn qián ān rěn gèng pín méi