纶子效靖节止酒体赋筠斋余亦和而勉之

宋代 许及之
纶以筠名斋,种筠当掩关。爱筠栽竹易,见竹知筠难。 竹以筠为本,筠居竹之间。希筠岁寒操,追筠古风还。 筠中听瑟瑟,筠外泻潺潺。人与筠俱胜,筠随境共閒。
lún yún míng zhāi   zhǒng yún dāng yǎn guān ài yún zāi zhú jiàn   zhú zhī yún nán    
zhú yún wèi běn   yún zhú zhī jiān yún suì hán cāo zhuī   yún fēng hái    
yún zhōng tīng   yún wài xiè chán chán rén yún shèng yún   suí jìng gòng xián