綸子效靖節止酒體賦筠齋余亦和而勉之

宋代 許及之
綸以筠名齋,種筠當掩關。愛筠栽竹易,見竹知筠難。 竹以筠為本,筠居竹之間。希筠歲寒操,追筠古風還。 筠中聽瑟瑟,筠外瀉潺潺。人與筠俱勝,筠隨境共閒。
lún yún míng zhāi   zhǒng yún dāng yǎn guān ài yún zāi zhú jiàn   zhú zhī yún nán    
zhú yún wèi běn   yún zhú zhī jiān yún suì hán cāo zhuī   yún fēng hái    
yún zhōng tīng   yún wài xiè chán chán rén yún shèng yún   suí jìng gòng xián