论古十二首

宋代 章甫
四十馀年一梦虚,长江天险恨成墟。伤心北去悲亡国,化血南归认故居。 不负生来仁义性,无惭读尽圣贤书。千秋忠孝寻遗迹,文笔峰头一草庐。
shí nián mèng   cháng jiāng tiān xiǎn hèn chéng shāng xīn běi bēi wáng guó   huà xuè nán guī rèn
shēng lái rén xìng   cán jǐn shèng xián shū qiān qiū zhōng xiào xún   wén fēng tóu cǎo