論古十二首

宋代 章甫
四十餘年一夢虛,長江天險恨成墟。傷心北去悲亡國,化血南歸認故居。 不負生來仁義性,無慚讀盡聖賢書。千秋忠孝尋遺蹟,文筆峰頭一草廬。
shí nián mèng   cháng jiāng tiān xiǎn hèn chéng shāng xīn běi bēi wáng guó   huà xuè nán guī rèn
shēng lái rén xìng   cán jǐn shèng xián shū qiān qiū zhōng xiào xún   wén fēng tóu cǎo