录梦篇 其二

宋代 黄庭坚
乱曰:刍狗万物兮,天地不仁。体止而用无穷兮,播生者于迷津。 有形而致用者之谓器,无形而用道者之谓神。背昭昭而起见兮,聚墨墨而生身。 犯有形而遗大观兮,动细习于游尘。彼至人而神凝兮,同予梦而先觉。 顾天下孰不学兮,乃会归于无学。予心之不能忘兮,将波流风靡而奈何,唯镇之以无名之朴。
luàn yuē   chú gǒu wàn   tiān rén zhǐ ér yòng qióng   shēng zhě jīn    
yǒu xíng ér zhì yòng zhě zhī wèi   xíng ér yòng dào zhě zhī wèi shén bèi zhāo zhāo ér jiàn   ér shēng shēn    
fàn yǒu xíng ér wèi guān   dòng yóu chén zhì rén ér shén níng tóng   mèng ér xiān jué    
tiān xià shú xué   nǎi huì guī xué xīn zhī néng wàng jiāng   liú fēng ér nài wéi   zhèn zhī míng zhī