卢孤女

元代 杨维桢
卢孤女,年十五,官家新条括童女,东家媒娘传巧语。 卢家郎,选东床,奈郎自有妇,妾使余不当。 早知急婚事如此,悔不官家作驱使。 上堂拜姑身未知,下堂失身唯有死。 归来抱琴弹高楼,苦调不作离鸾愁。 东家聘,西家求,明珠火贝争委投。 河可干,石可泐,卢家女节不可勒。 生作只影娥,死作独根柏。 呜呼丈夫腐节随草莽,阿耳之风齐砥柱。 若道钱唐女淫苦,安得有此卢家女!
  nián shí   guān jiā xīn tiáo kuò tóng   dōng jiā méi niáng chuán qiǎo  
jiā láng   xuǎn dōng chuáng   nài láng yǒu   qiè shǐ 使 dàng  
zǎo zhī hūn shì   huǐ guān jiā zuò shǐ 使  
shàng táng bài shēn wèi zhī   xià táng shī shēn wéi yǒu  
guī lái bào qín dàn gāo lóu   diào zuò luán chóu  
dōng jiā pìn   西 jiā qiú   míng zhū huǒ bèi zhēng wěi tóu  
gàn   shí   jiā jié lēi  
shēng zuò zhī yǐng é   zuò gēn bǎi  
zhàng jié suí cǎo mǎng   ā ěr zhī fēng zhù  
ruò dào qián táng yín   ān yǒu jiā