卢方伯枉过园亭酬和十四韵

明代 庞尚鹏
高秋多爽气,新雨过池塘。客至潮初长,林纡径未荒。 悬壶三岛胜,载酒一溪长。地僻门如水,亭幽石作床。 天边横朔塞,树杪带帆樯。鸟作春风语,花分禁苑香。 餐霞玄鹤洞,看竹白云房。心静风神秀,身閒宠辱忘。 玉书劳问字,金菊待传觞。长对千山碧,从教百草黄。 凉飙随羽扇,清露洒荷裳。妙悟尊生诀,丛谈却老方。 胸中藏海岳,笔底驾梯航。洛社追随地,芳林藉宠光。
gāo qiū duō shuǎng   xīn guò chí táng zhì cháo chū zhǎng lín   jìng wèi huāng    
xuán sān dǎo shèng   zài jiǔ zhǎng mén shuǐ tíng   yōu shí zuò chuáng    
tiān biān héng shuò sāi   shù miǎo dài fān qiáng niǎo zuò chūn fēng huā   fēn jìn yuàn xiāng    
cān xiá xuán dòng   kàn zhú bái yún fáng xīn jìng fēng shén xiù shēn   xián chǒng wàng    
shū láo wèn   jīn dài chuán shāng zhǎng duì qiān shān cóng   jiào bǎi cǎo huáng    
liáng biāo suí shàn   qīng cháng miào zūn shēng jué cóng   tán què lǎo fāng    
xiōng zhōng cáng hǎi yuè   jià háng luò shè zhuī suí fāng   lín chǒng guāng