录别 其十

明代 李攀龙
黄鹄难为群,游子常苦辛。念当从此别,中怀日以新。 清光皎明月,远望不可亲。高楼正萧条,徘徊四无人。 上有千里云,其下起飙尘。各言还故乡,握手道何因。
huáng nán wéi qún   yóu cháng xīn niàn dāng cóng bié   zhōng huái 怀 xīn
qīng guāng jiǎo míng yuè   yuǎn wàng qīn gāo lóu zhèng xiāo tiáo   pái huái rén
shàng yǒu qiān yún   xià biāo chén yán hái xiāng   shǒu dào yīn