楼中闲望家君报已赴蜀矣即怅然有赋焉

明代 宗臣
登高心易折,望远思难穷。万柳风新碧,千花雨较红。 乱山吹夕燧,绝壁堕晴虹。蜀道西南入,荆门滟滪通。 独将华发意,长叹锦江中。抱玉频甘拙,辞金久失工。 宦情摧白眼,归思满青枫。早晚音书到,关心碣石鸿。
dēng gāo xīn zhé   wàng yuǎn nán qióng wàn liǔ fēng xīn qiān   huā jiào hóng    
luàn shān chuī suì   jué duò qíng hóng shǔ dào nán 西 jīng   mén yàn tōng    
jiāng huá   cháng tàn jǐn jiāng zhōng bào pín gān zhuō   jīn jiǔ shī gōng    
huàn qíng cuī bái yǎn   guī mǎn qīng fēng zǎo wǎn yīn shū dào guān   xīn jié shí hóng   鸿