陇头吟

唐代 翁绶
陇水潺湲陇树黄,征人陇上尽思乡。马嘶斜日朔风急, 雁过寒云边思长。残月出林明剑戟,平沙隔水见牛羊。 横行俱是封侯者,谁斩楼兰献未央。
lǒng shuǐ chán yuán lǒng shù huáng   zhēng rén lǒng shàng jìn xiāng xié shuò fēng  
yàn guò hán yún biān zhǎng cán yuè chū lín míng jiàn   píng shā shuǐ jiàn niú yáng
héng xíng shì fēng hòu zhě   shuí zhǎn lóu lán xiàn wèi yāng