隴頭吟

唐代 翁綬
隴水潺湲隴樹黃,征人隴上盡思鄉。馬嘶斜日朔風急, 雁過寒雲邊思長。殘月出林明劍戟,平沙隔水見牛羊。 橫行俱是封侯者,誰斬樓蘭獻未央。
lǒng shuǐ chán yuán lǒng shù huáng   zhēng rén lǒng shàng jìn xiāng xié shuò fēng  
yàn guò hán yún biān zhǎng cán yuè chū lín míng jiàn   píng shā shuǐ jiàn niú yáng
héng xíng shì fēng hòu zhě   shuí zhǎn lóu lán xiàn wèi yāng