陇头泉

宋代 张元干
少年时,壮怀谁与重论。视文章、真成小技,要知吾道称尊。奏公车、治安秘计,乐油幕、谈笑从军。百镒黄金,一双白璧,坐看同辈上青云。事大谬,转头流落,徒走出修门。三十载,黄粱未熟,沧海扬尘。 念向来、浩歌独往,故园松菊犹存。送飞鸿、五弦寓目,望爽气、西山忘言。整顿乾坤,廊清宇宙,男儿此志会须伸。更有几、渭川垂钓,投老策奇勋。天难问,何妨袖手,且作闲人。
shào nián shí   zhuàng huái 怀 shuí zhòng lùn shì wén zhāng zhēn chéng xiǎo   yào zhī dào chēng zūn zòu gōng chē zhì ān   yóu tán xiào cóng jūn bǎi huáng jīn   shuāng bái   zuò kàn tóng bèi shàng qīng yún shì miù   zhuǎn tóu liú luò   zǒu chū xiū mén sān shí zài   huáng liáng wèi shú   cāng hǎi yáng chén
niàn xiàng lái hào wǎng   yuán sōng yóu cún sòng fēi hóng 鸿 xián   wàng shuǎng 西 shān wàng yán zhěng dùn qián kūn   láng qīng zhòu   nán ér zhì huì shēn gèng yǒu wèi chuān chuí diào   tóu lǎo xūn tiān nán wèn   fáng xiù shǒu   qiě zuò xián rén