隴頭泉

宋代 張元干
少年時,壯懷誰與重論。視文章、真成小技,要知吾道稱尊。奏公車、治安秘計,樂油幕、談笑從軍。百鎰黃金,一雙白璧,坐看同輩上青雲。事大謬,轉頭流落,徒走出修門。三十載,黃粱未熟,滄海揚塵。 念向來、浩歌獨往,故園松菊猶存。送飛鴻、五弦寓目,望爽氣、西山忘言。整頓乾坤,廊清宇宙,男兒此志會須伸。更有幾、渭川垂釣,投老策奇勳。天難問,何妨袖手,且作閒人。
shào nián shí   zhuàng huái shuí zhòng lùn shì wén zhāng zhēn chéng xiǎo   yào zhī dào chēng zūn zòu gōng chē zhì ān   yóu tán xiào cóng jūn bǎi huáng jīn   shuāng bái   zuò kàn tóng bèi shàng qīng yún shì miù   zhuǎn tóu liú luò   zǒu chū xiū mén sān shí zài   huáng liáng wèi shú   cāng hǎi yáng chén
niàn xiàng lái hào wǎng   yuán sōng yóu cún sòng fēi hóng xián   wàng shuǎng 西 shān wàng yán zhěng dùn qián kūn   láng qīng zhòu   nán ér zhì huì shēn gèng yǒu wèi chuān chuí diào   tóu lǎo xūn tiān nán wèn   fáng xiù shǒu   qiě zuò xián rén