隆上人归省觐留龙山为予写起信论作此谢之

宋代 释德洪
芙蓉阿隆耽两耳,急性天然缓如苇。怀亲径归不肯留,少留龙山今月矣。 新交未数故人稀,睡足明窗临棐几。管城落帽为微笑,便觉金光走龙尾。 试校鹅经拂硬黄,传此宝书千馀纸。纸光叶叶揭筠膜,字工戢戢行冻蚁。 胜公昔读龙宫文,百本妙谈此其髓。流落人间今几年,此去西天十万里。 我寄闲房古寺中,阆风著毡自当止。自非道人三昧力,此书何以能至此。 炷香一读万缘空,海印发光初按指。愿君垢尽鸡出燖,亦于此法信根起。 生生要续无尽灯,照了无明痴种子。
róng ā lóng dān liǎng ěr   xìng tiān rán huǎn wěi huái qīn 怀 jìng guī kěn liú shǎo   liú lóng shān jīn yuè    
xīn jiāo wèi shù rén   shuì míng chuāng lín fěi guǎn chéng luò mào wèi wēi xiào biàn   jué 便 jīn guāng zǒu lóng wěi    
shì xiào é jīng yìng huáng   chuán bǎo shū qiān zhǐ zhǐ guāng jiē yún   gōng xíng dòng    
shèng gōng lóng gōng wén   bǎi běn miào tán suǐ liú luò rén jiān jīn nián   tiān 西 shí wàn    
xián fáng zhōng   láng fēng zhù zhān dāng zhǐ fēi dào rén sān mèi   shū néng zhì    
zhù xiāng wàn yuán kōng   hǎi yìn guāng chū àn zhǐ yuàn jūn gòu jǐn chū xún   xìn gēn    
shēng shēng yào jìn dēng   zhào liǎo míng chī zhǒng zi