隆上人歸省覲留龍山為予寫起信論作此謝之

宋代 釋德洪
芙蓉阿隆耽兩耳,急性天然緩如葦。懷親徑歸不肯留,少留龍山今月矣。 新交未數故人稀,睡足明窗臨棐幾。管城落帽為微笑,便覺金光走龍尾。 試校鵝經拂硬黃,傳此寶書千餘紙。紙光葉葉揭筠膜,字工戢戢行凍蟻。 勝公昔讀龍宮文,百本妙談此其髓。流落人間今幾年,此去西天十萬里。 我寄閒房古寺中,閬風著氈自當止。自非道人三昧力,此書何以能至此。 炷香一讀萬緣空,海印發光初按指。願君垢盡雞出燖,亦於此法信根起。 生生要續無盡燈,照了無明痴種子。
róng ā lóng dān liǎng ěr   xìng tiān rán huǎn wěi huái qīn jìng guī kěn liú shǎo   liú lóng shān jīn yuè    
xīn jiāo wèi shù rén   shuì míng chuāng lín fěi guǎn chéng luò mào wèi wēi xiào biàn   jué 便 jīn guāng zǒu lóng wěi    
shì xiào é jīng yìng huáng   chuán bǎo shū qiān zhǐ zhǐ guāng jiē yún   gōng xíng dòng    
shèng gōng lóng gōng wén   bǎi běn miào tán suǐ liú luò rén jiān jīn nián   tiān 西 shí wàn    
xián fáng zhōng   láng fēng zhù zhān dāng zhǐ fēi dào rén sān mèi   shū néng zhì    
zhù xiāng wàn yuán kōng   hǎi yìn guāng chū àn zhǐ yuàn jūn gòu jǐn chū xún   xìn gēn    
shēng shēng yào jìn dēng   zhào liǎo míng chī zhǒng zi