龙门秋日上潞公二首 其二

宋代 范纯仁
郊原经雨绝纤尘,短麦蒙茸盖垄新。霜叶妆林成锦段,溪风吹水作龙鳞。 秋山苍翠浓如画,晴日鲜明暖似春。遍叩禅关止三宿,犹惭高退自由身。
jiāo yuán jīng jué xiān chén   duǎn mài méng róng gài lǒng xīn shuāng zhuāng lín chéng jǐn duàn   fēng chuī shuǐ zuò lóng lín    
qiū shān cāng cuì nóng huà   qíng xiān míng nuǎn shì chūn biàn kòu chán guān zhǐ sān xiǔ yóu 宿   cán gāo tuì 退 yóu shēn