泷吏

唐代 韩愈
南行逾六旬,始下昌乐泷。险恶不可状,船石相舂撞。 往问泷头吏,潮州尚几里。行当何时到,土风复何似。 泷吏垂手笑,官何问之愚。譬官居京邑,何由知东吴。 东吴游宦乡,官知自有由。潮州底处所,有罪乃窜流。 侬幸无负犯,何由到而知。官今行自到,那遽妄问为。 不虞卒见困,汗出愧且骇。吏曰聊戏官,侬尝使往罢。 岭南大抵同,官去道苦辽。下此三千里,有州始名潮。 恶溪瘴毒聚,雷电常汹汹。鳄鱼大于船,牙眼怖杀侬。 州南数十里,有海无天地。飓风有时作,掀簸真差事。 圣人于天下,于物无不容。比闻此州囚,亦在生还侬。 官无嫌此州,固罪人所徙。官当明时来,事不待说委。 官不自谨慎,宜即引分往。胡为此水边,神色久戃慌。 bd大瓶罂小,所任自有宜。官何不自量,满溢以取斯。 工农虽小人,事业各有守。不知官在朝,有益国家不。 得无虱其间,不武亦不文。仁义饬其躬,巧奸败群伦。 叩头谢吏言,始惭今更羞。历官二十馀,国恩并未酬。 凡吏之所诃,嗟实颇有之。不即金木诛,敢不识恩私。 潮州虽云远,虽恶不可过。于身实已多,敢不持自贺。
nán xíng liù xún   shǐ xià chāng lóng xiǎn è zhuàng   chuán shí xiāng chōng zhuàng
wǎng wèn lóng tóu   cháo zhōu shàng háng dāng shí dào   fēng
lóng chuí shǒu xiào   guān wèn zhī guān jīng   yóu zhī dōng
dōng yóu huàn xiāng   guān zhī yǒu yóu cháo zhōu chǔ suǒ   yǒu zuì nǎi cuàn liú
nóng xìng fàn   yóu dào ér zhī guān jīn xíng dào   wàng wèn wèi
jiàn kùn   hàn chū kuì qiě hài yuē liáo guān   nóng cháng shǐ 使 wǎng
lǐng nán tóng   guān dào liáo xià sān qiān   yǒu zhōu shǐ míng cháo
è zhàng   léi diàn cháng xiōng xiōng è chuán   yǎn shā nóng
zhōu nán shù shí   yǒu hǎi tiān fēng yǒu shí zuò   xiān zhēn chāi shì
shèng rén tiān xià   róng wén zhōu qiú   zài shēng huán nóng
guān xián zhōu   zuì rén suǒ guān dāng míng shí lái   shì dài shuō wěi
guān jǐn shèn   yǐn fēn wǎng wéi shuǐ biān   shén jiǔ tǎng huāng
  b   d bd píng yīng   xiǎo suǒ rèn yǒu guān   liàng mǎn
gōng nóng suī xiǎo rén   shì yǒu shǒu zhī guān zài cháo   yǒu guó jiā
shī jiān   wén rén chì gōng   qiǎo jiān bài qún lún
kòu tóu xiè yán   shǐ cán jīn gèng xiū guān èr shí   guó ēn bìng wèi chóu
fán zhī suǒ   jiē shí yǒu zhī jīn zhū   gǎn shí ēn
cháo zhōu suī yún yuǎn   suī è guò shēn shí duō   gǎn chí