瀧吏

唐代 韓愈
南行逾六旬,始下昌樂瀧。險惡不可狀,船石相舂撞。 往問瀧頭吏,潮州尚幾里。行當何時到,土風復何似。 瀧吏垂手笑,官何問之愚。譬官居京邑,何由知東吳。 東吳遊宦鄉,官知自有由。潮州底處所,有罪乃竄流。 儂幸無負犯,何由到而知。官今行自到,那遽妄問為。 不虞卒見困,汗出愧且駭。吏曰聊戲官,儂嘗使往罷。 嶺南大抵同,官去道苦遼。下此三千里,有州始名潮。 惡溪瘴毒聚,雷電常洶洶。鱷魚大於船,牙眼怖殺儂。 州南數十里,有海無天地。颶風有時作,掀簸真差事。 聖人於天下,於物無不容。比聞此州囚,亦在生還儂。 官無嫌此州,固罪人所徙。官當明時來,事不待說委。 官不自謹慎,宜即引分往。胡為此水邊,神色久戃慌。 bd大瓶罌小,所任自有宜。官何不自量,滿溢以取斯。 工農雖小人,事業各有守。不知官在朝,有益國家不。 得無虱其間,不武亦不文。仁義飭其躬,巧奸敗群倫。 叩頭謝吏言,始慚今更羞。歷官二十餘,國恩並未酬。 凡吏之所訶,嗟實頗有之。不即金木誅,敢不識恩私。 潮州雖雲遠,雖惡不可過。於身實已多,敢不持自賀。
nán xíng liù xún   shǐ xià chāng lóng xiǎn è zhuàng   chuán shí xiāng chōng zhuàng
wǎng wèn lóng tóu   cháo zhōu shàng háng dāng shí dào   fēng
lóng chuí shǒu xiào   guān wèn zhī guān jīng   yóu zhī dōng
dōng yóu huàn xiāng   guān zhī yǒu yóu cháo zhōu chǔ suǒ   yǒu zuì nǎi cuàn liú
nóng xìng fàn   yóu dào ér zhī guān jīn xíng dào   wàng wèn wèi
jiàn kùn   hàn chū kuì qiě hài yuē liáo guān   nóng cháng shǐ 使 wǎng
lǐng nán tóng   guān dào liáo xià sān qiān   yǒu zhōu shǐ míng cháo
è zhàng   léi diàn cháng xiōng xiōng è chuán   yǎn shā nóng
zhōu nán shù shí   yǒu hǎi tiān fēng yǒu shí zuò   xiān zhēn chāi shì
shèng rén tiān xià   róng wén zhōu qiú   zài shēng huán nóng
guān xián zhōu   zuì rén suǒ guān dāng míng shí lái   shì dài shuō wěi
guān jǐn shèn   yǐn fēn wǎng wéi shuǐ biān   shén jiǔ tǎng huāng
  b   d bd píng yīng   xiǎo suǒ rèn yǒu guān   滿 liàng mǎn
gōng nóng suī xiǎo rén   shì yǒu shǒu zhī guān zài cháo   yǒu guó jiā
shī jiān   wén rén chì gōng   qiǎo jiān bài qún lún
kòu tóu xiè yán   shǐ cán jīn gèng xiū guān èr shí   guó ēn bìng wèi chóu
fán zhī suǒ   jiē shí yǒu zhī jīn zhū   gǎn shí ēn
cháo zhōu suī yún yuǎn   suī è guò shēn shí duō   gǎn chí