立之作诗讥仆沉浮于酒次韵答之

宋代 饶节
颓俗不可挽,我思陈孟公。胸中一噫气,浩荡沧海东。 初余亦拙谋,堕身尺度中。昔为吾家驹,今为客子蓬。 人生百年耳,过鸟欻无踪。何至自矛盾,身与众敌逢。 仲尼固玄圣,道大自不容。落落少年场,谁复识吕蒙。 古今一丘貉,同赴三尺封。乃知常满尊,慰藉吾人穷。 君诗苦相厄,欲抗辄丧雄。但恐百钱债,负我葛陂龙。
tuí wǎn   chén mèng gōng xiōng zhōng hào   dàng cāng hǎi dōng    
chū zhuō móu   duò shēn chǐ zhōng wèi jiā jīn   wèi péng    
rén shēng bǎi nián ěr   guò niǎo chuā zōng zhì máo dùn shēn   zhòng féng    
zhòng xuán shèng   dào róng luò luò shào nián chǎng shuí   shí méng    
jīn qiū   tóng sān chǐ fēng nǎi zhī cháng mǎn zūn wèi   jiè rén qióng    
jūn shī xiāng è   kàng zhé sàng xióng dàn kǒng bǎi qián zhài   bēi lóng