李徵伯挽诗 其四

明代 顾清
数短得气清,才高与时龉。黄鹄当摩空,岂复须再举。 乃知摧折意,造物忍如许。空梁飘素帷,幽架落残楮。 矫首青云衢,槐黄泪如雨。
shù duǎn qīng   cái gāo shí huáng dāng kōng   zài
nǎi zhī cuī shé   zào rěn kōng liáng piāo wéi   yōu jià luò cán chǔ
jiǎo shǒu qīng yún   huái huáng lèi