吏隐堂

宋代 胡铨
微风稍披冻,芳萌亦吐林。 百鸟感春阳,钩辀弄其音。 振策遵城曲,逍遥写烦襟。 爱此堂下石,青润挺琅琳。 中坳贮清泉,测之不盈簪。 纤鳞候暖戏,寂历自浮沉。 墨视澹忘虑,白日为移阴。 人生本虚静,垢浊无自侵。 忽为外物牵,至性不可寻。 於焉得所监,一洗尘中心。
wēi fēng shāo dòng   fāng méng lín  
bǎi niǎo gǎn chūn yáng   gōu zhōu nòng yīn  
zhèn zūn chéng   xiāo yáo xiě fán jīn  
ài táng xià shí   qīng rùn tǐng láng lín  
zhōng ào zhù qīng quán   zhī yíng zān  
xiān lín hòu nuǎn   chén  
shì dàn wàng   bái wèi yīn  
rén shēng běn jìng   gòu zhuó qīn  
wèi wài qiān   zhì xìng xún  
yān de suǒ jiān   chén zhōng xīn