离夜诗

南北朝 王常侍
月没高楼晓,云起扶桑时。烛筵暧无色,行住闵相悲。 当轩已凝念,况乃清江湄。怀人忽千里,谁缓鬓徂丝。
yuè méi gāo lóu xiǎo   yún sāng shí zhú yán ài xíng   zhù mǐn xiāng bēi    
dāng xuān níng niàn   kuàng nǎi qīng jiāng méi huái rén 怀 qiān shuí   huǎn bìn