离夜诗

南北朝 江孝嗣
石泉行可照,兰杜向含风。离歌上春日,芳思徒以空。 情遽晓云发,心在夕何终。幽琴一罢调,清醑复谁同。
shí quán xíng zhào   lán xiàng hán fēng shàng chūn   fāng kōng
qíng xiǎo yún   xīn zài zhōng yōu qín diào   qīng shuí tóng