离席合赋赠南剑教授盛复之之官,凡十首 其一

元代 范梈
盛君江海士,直气轧霄峥。翻为诗书苦,焉知印绶荣? 度辽曾万里,走越更千城。便是来难得,乡关近慰情。
shèng jūn jiāng hǎi shì   zhí xiāo zhēng fān wèi shī shū   yān zhī yìn shòu róng  
liáo céng wàn   zǒu yuè gèng qiān chéng biàn 便 shì lái nán de   xiāng guān jìn wèi qíng