留忠斋山茨

宋代 包恢
身何止不获,其背谁得窥。 心何存不测,其乡孰能知。 身主尚无迹,屋庐更何即。 变动元不居,问君欲奚适。 放之弥太虚,宇宙总我庐。 收之付野草,山茨敛吾居。 宇宙非穷大,山茨岂云细。 身心非以形,随寓靡有异。 此道淡不厌,淡中味何穷。 万物孰能动,真乐此室中。 或疑天下儒,久游蓬莱岛。 岂伊素草茅,但以盖茅好。 达者舍此谁,若将终身茨。 仁宅本同归,问舍非自私。 宇宙浩如许,藏用如谨独。 山固屹不移,茨敝当再覆。 覆可久自娱,庭草听自如。 茅茨或不翦,古圣兴不殊。 乐山见仁人,如茨看荣贵。 此屋虽似卑,谁识最高致。
shēn zhǐ huò   bèi shuí kuī  
xīn cún   xiāng shú néng zhī  
shēn zhǔ shàng   gèng  
biàn dòng yuán   wèn jūn shì  
fàng zhī tài   zhòu zǒng  
shōu zhī cǎo   shān liǎn  
zhòu fēi qióng   shān yún  
shēn xīn fēi xíng   suí yǒu  
dào dàn yàn   dàn zhōng wèi qióng  
wàn shú néng dòng   zhēn shì zhōng  
huò tiān xià   jiǔ yóu péng lái dǎo  
cǎo máo   dàn gài máo hǎo  
zhě shě shuí   ruò jiāng zhōng shēn  
rén zhái běn tóng guī   wèn shě fēi  
zhòu hào   cáng yòng jǐn  
shān   dāng zài  
jiǔ   tíng cǎo tīng  
máo huò jiǎn   shèng xīng shū  
shān jiàn rén rén   kàn róng guì  
suī shì bēi   shuí shí zuì gāo zhì