柳枝词

宋代 汪莘
缲出烟丝轻袅袅,扫成雪帚重垂垂。 风流举世无过柳,总合殷勤把一枝。
qiāo chū yān qīng niǎo niǎo   sǎo chéng xuě zhǒu zhòng chuí chuí  
fēng liú shì guò liǔ   zǒng yīn qín zhī