六月七日大热及晓微雨

宋代 刘攽
宿云晦城阙,晓雨生微凉。绿缛草木润,清虚尘土香。 宇宙暂扫除,胸襟豁轩昂。忽如沉痾去,飘若凌风翔。 适物能须几,执热每相望。永愧江上翁,终岁浮沧浪。
宿 yún huì chéng què   xiǎo shēng wēi liáng 绿 cǎo rùn qīng   chén xiāng    
zhòu zàn sǎo chú   xiōng jīn huō xuān áng chén ē piāo   ruò líng fēng xiáng    
shì néng   zhí měi xiāng wàng yǒng kuì jiāng shàng wēng zhōng   suì cāng làng