六月菊以夏中破萼至秋晚枝条虽苍劲而花色灼

宋代 家铉翁
九月菊偏与秋霜宜,六月不受炎暑欺。 秋霜似同君子操,岁寒相遇长相好。 暑不与贞士谋,杨燥怒煌如相仇。 要之二菊所遭有难易,夏居其难秋若居其易。 君不见当年秦焰焦中州,儒坛处处同荒丘。 独余商山老人在,高卧林泉节不改。 平生不识咸阳门,晚随币聘来汉京。 欲兴诗书谈王道,再使风俗还归治古淳。 我评此花似此老,傲暑凌寒无不可。 种之阶庭今几年,我自识花花识我。 粤从夏五开敷到残秋,更与黄花为辈俦。 嗟哉黄花非辈俦,老行难逐少年游。 此菊当为菊中第一流。
jiǔ yuè piān qiū shuāng   liù yuè shòu yán shǔ  
qiū shuāng shì tóng jūn zi cāo   suì hán xiāng zhǎng xiàng hǎo  
shǔ zhēn shì móu   yáng zào huáng xiāng chóu  
yào zhī èr suǒ zāo yǒu nán   xià nán qiū ruò  
jūn jiàn dāng nián qín yàn jiāo zhōng zhōu   tán chù chù tóng huāng qiū  
shāng shān lǎo rén zài   gāo lín quán jié gǎi  
píng shēng shí xián yáng mén   wǎn suí pìn lái hàn jīng  
xīng shī shū tán wáng dào   zài shǐ 使 fēng hái guī zhì chún  
píng huā shì lǎo   ào shǔ líng hán  
zhǒng zhī jiē tíng jīn nián   shí huā huā shí  
yuè cóng xià kāi dào cán qiū   gèng huáng huā wèi bèi chóu  
jiē zāi huáng huā fēi bèi chóu   lǎo xíng nán zhú shào nián yóu  
dāng wèi zhōng liú