六月二十七夜视力大减,赋此消夜

近现代 卢青山
始我在初中,二目一点八。眶睫虽不广,光利能突兀。 向物烛龙开,直人泰阿刮。人或有警之:“坚挺易摧折。 不见水与竹,为性异柔倔;刀挥不能断,大风卒訇裂”。 一笑不之顾,嗤如鸦鴂舌。笃志好简书,昏明曾不别。 垂首烈景下,弓脊如虾屈;禹步呼不应,路树来抢额。 昧檠守更深,颈拗唇斜撇;朗吟含珠玑,梁檩簌尘跌; 肺腑洞冰霜,既白未易绝。簸车随低昂,仰榻鼓腹凸。 竟未减其辉,银海光摇曳。师范一暑假,助叔双抢月。 骨散汗如浴,书卷未一瞥;忽忽瞻远山,如雾如云抹。 姑父时营医,大惊急往测。右目零点五,左目一点五。 不唯弱视力,甚且为鳏孑。云“右弱莫用,久之恐转瞎”。 乃悟前人言,亢龙有悔节。虽非积而减,若蠹营柱闼。 自初乃不觉,一旦坍而灭。然有夙心在,脑后峨反骨。 岂能顺天命,不可弃读阅。五年古井波,故态相延接。 时时自省视,私怀亦欣悦。今午起案纸,又觉生变突:丈五观人面,眼鼻浑混没。 事既遇其一,再三心岂慑。当或一时朦,若云翳日颊; 雨过天光开,荡荡耀虹霓。即真不可复,瞽如摸象客。 我亦不能伏,乃志有素热。若蝜蝂之愚,溷缸之硬石。 彼时隔外尘,心乃愈澄澈。天视析毫芒,万物莫能惑。
shǐ zài chū zhōng   èr diǎn kuàng jié suī guǎng 广   guāng néng
xiàng zhú lóng kāi   zhí rén tài ē guā rén huò yǒu jǐng zhī     :“ jiān tǐng cuī shé
jiàn shuǐ zhú   wéi xìng róu jué   dāo huī néng duàn   fēng hōng liè   ”。
xiào zhī   chī jué shé zhì hǎo jiǎn shū   hūn míng céng bié
chuí shǒu liè jǐng xià   gōng xiā   yīng   shù lái qiǎng é
mèi qíng shǒu gēng shēn   jǐng ǎo chún xié piē   lǎng yín hán zhū   liáng lǐn chén diē  
fèi dòng bīng shuāng   bái wèi jué chē suí áng   yǎng
jìng wèi jiǎn huī   yín hǎi guāng yáo shī fàn shǔ jià   zhù shū shuāng qiǎng yuè
sàn hàn   shū juàn wèi piē   zhān yuǎn shān   yún
shí yíng   jīng wǎng yòu líng diǎn   zuǒ diǎn
wéi ruò shì   shèn qiě wèi guān jié yún   yòu ruò yòng   jiǔ zhī kǒng zhuǎn xiā   ”。
nǎi qián rén yán   kàng lóng yǒu huǐ jié suī fēi ér jiǎn   ruò yíng zhù
chū nǎi jué   dàn tān ér miè rán yǒu xīn zài   nǎo hòu é fǎn
néng shùn tiān mìng   yuè nián jǐng   tài xiāng yán jiē
shí shí xǐng shì   huái 怀 xīn yuè jīn àn zhǐ   yòu jué shēng biàn   zhàng guān rén miàn   yǎn hún hùn méi
shì   zài sān xīn shè dāng huò shí méng   ruò yún jiá  
guò tiān guāng kāi   dàng dàng yào 耀 hóng zhēn   xiàng
néng   nǎi zhì yǒu ruò bǎn zhī   hùn gāng zhī yìng shí
shí wài chén   xīn nǎi chéng chè tiān shì háo máng   wàn néng huò