刘园

宋代 程公许
阴冱閟阳和,快晴差惬意。怒飙妒心赏,清游殊鲜味。 系船枯苇丛,闷损兀坐睡。断港曲尘波,见引著胜地。 径梅伫揽结,堤柳是才思。尤怜石交旧,劝我取一醉。 异事诧白诗,偶同二月二。
yīn yáng   kuài qíng chà qiè biāo xīn shǎng qīng   yóu shū xiān wèi    
chuán wěi cóng   mèn sǔn zuò shuì duàn gǎng chén jiàn   yǐn zhù shèng    
jìng méi zhù lǎn jié   liǔ shì cái yóu lián shí jiāo jiù quàn   zuì    
shì chà bái shī   ǒu tóng èr yuè èr