柳絮

宋代 杨万里
寒勒花迟却速残,暖将絮过忽吹还。 雪翻霁日光风急,球衮回廊曲榭闲。 万里云天皆去处,群飞踪迹恣中间。 道渠催得春阑著,春不缘渠独不阑。
hán huā chí què cán   nuǎn jiāng guò chuī hái  
xuě fān guāng fēng   qiú gǔn huí láng xiè xián  
wàn yún tiān jiē chù   qún fēi zōng zhōng jiān  
dào cuī chūn lán zhù   chūn yuán lán