刘五草虫扇子

宋代 刘攽
吾宗白团扇,画作草虫样。天时变炎凉,弃置几惆怅。 网虫苍苍颜色晦,画工笔法依然在。剪裁帖缀复生光,白月团团仍可爱。 苍蝇轻巧蝴蝶狂,怒螳斮斧谁能当。老蚕作茧意自了,露蝉孤嘒殊清凉。 其馀百品随变化,天机所动俱閒暇。座人咨嗟用笔精,不知犹是今人画。 画工侯生今白头,有时看画还泪流。壮年名声却自惜,老去心神无处求。 始知能事须当年,盛时一过殊可怜。即今拙工各自喜,岂知此家先日前,落笔辄得千万钱。
zōng bái tuán shàn   huà zuò cǎo chóng yàng tiān shí biàn yán liáng   zhì chóu chàng    
wǎng chóng cāng cāng yán huì   huà gōng rán zài jiǎn cái tiē zhuì shēng guāng bái   yuè tuán tuán réng ài    
cāng ying qīng qiǎo dié kuáng   táng cuò shuí néng dāng lǎo cán zuò jiǎn le   chán huì shū qīng liáng    
bǎi pǐn suí biàn huà   tiān suǒ dòng xián xiá zuò rén jiē yòng jīng   zhī yóu shì jīn rén huà    
huà gōng hóu shēng jīn bái tóu   yǒu shí kàn huà hái lèi liú zhuàng nián míng shēng què lǎo   xīn shén chǔ qiú    
shǐ zhī néng shì dāng nián   shèng shí guò shū lián jīn zhuō gōng   zhī jiā xiān qián luò   zhé qiān wàn qián