刘文蔚久苦目眚昨日乘凉来过共谈先天图义一

宋代 家铉翁
心以静而虚,眼以动而应。 心如明月悬太空,眼如当户挂清镜。 月光不受微云干,镜光或为尘土暝。 学问之道贵澄源,源之既澄流自正。 但令心体常如月体明,寒风暑暄岂能为我病。 吾友平生读书眼,炯然不与事物竞。 外圜偶被轻埃薄,灵府不摇中自定。 杜门息交逾三旬,强本胜邪在一静。 昨日扶杖过我蜗角庐,共谈壁上先天内外图。 穷探羲孔象中意,不与异说论悬殊。 高谈亹亹竟日暮,晴光滟滟生清矑。 夜归不烦炬火照,入门索观细字书。 晨兴宿雾尽扫却,银海烂烂可以贯碧虚。 神耶天耶孰能诘,心耶眼耶万变同一枢。 里人共传先生有良剂,争持病目求我涤懵眯。 先生无药亦无方,请将心来为君洗。
xīn jìng ér   yǎn dòng ér yīng  
xīn míng yuè xuán tài kōng   yǎn dàng guà qīng jìng  
yuè guāng shòu wēi yún gàn   jìng guāng huò wèi chén míng  
xué wèn zhī dào guì chéng yuán   yuán zhī chéng liú zhèng  
dàn lìng xīn cháng yuè míng   hán fēng shǔ xuān néng wéi bìng  
yǒu píng shēng shū yǎn   jiǒng rán shì jìng  
wài huán ǒu bèi qīng āi báo   líng yáo zhōng dìng  
mén jiāo sān xún   qiáng běn shèng xié zài jìng  
zuó zhàng guò jiǎo   gòng tán shàng xiān tiān nèi wài  
qióng tàn kǒng xiàng zhōng   shuō lùn xuán shū  
gāo tán wěi wěi jìng   qíng guāng yàn yàn shēng qīng  
guī fán huǒ zhào   mén suǒ guān shū  
chén xīng 宿 jǐn sǎo què   yín hǎi làn làn guàn  
shén tiān shú néng   xīn yǎn wàn biàn tóng shū  
rén gòng chuán xiān sheng yǒu liáng   zhēng chí bìng qiú měng  
xiān sheng yào fāng   qǐng jiāng xīn lái wèi jūn