劉文蔚久苦目眚昨日乘涼來過共談先天圖義一

宋代 家鉉翁
心以靜而虛,眼以動而應。 心如明月懸太空,眼如當戶掛清鏡。 月光不受微雲干,鏡光或為塵土暝。 學問之道貴澄源,源之既澄流自正。 但令心體常如月體明,寒風暑暄豈能為我病。 吾友平生讀書眼,炯然不與事物競。 外圜偶被輕埃薄,靈府不搖中自定。 杜門息交逾三旬,強本勝邪在一靜。 昨日扶杖過我蝸角廬,共談壁上先天內外圖。 窮探羲孔象中意,不與異說論懸殊。 高談亹亹竟日暮,晴光灩灩生清矑。 夜歸不煩炬火照,入門索觀細字書。 晨興宿霧盡掃卻,銀海爛爛可以貫碧虛。 神耶天耶孰能詰,心耶眼耶萬變同一樞。 里人共傳先生有良劑,爭持病目求我滌懵眯。 先生無藥亦無方,請將心來為君洗。
xīn jìng ér   yǎn dòng ér yīng  
xīn míng yuè xuán tài kōng   yǎn dàng guà qīng jìng  
yuè guāng shòu wēi yún gàn   jìng guāng huò wèi chén míng  
xué wèn zhī dào guì chéng yuán   yuán zhī chéng liú zhèng  
dàn lìng xīn cháng yuè míng   hán fēng shǔ xuān néng wéi bìng  
yǒu píng shēng shū yǎn   jiǒng rán shì jìng  
wài huán ǒu bèi qīng āi báo   líng yáo zhōng dìng  
mén jiāo sān xún   qiáng běn shèng xié zài jìng  
zuó zhàng guò jiǎo   gòng tán shàng xiān tiān nèi wài  
qióng tàn kǒng xiàng zhōng   shuō lùn xuán shū  
gāo tán wěi wěi jìng   qíng guāng yàn yàn shēng qīng  
guī fán huǒ zhào   mén suǒ guān shū  
chén xīng 宿 jǐn sǎo què   yín hǎi làn làn guàn  
shén tiān shú néng   xīn yǎn wàn biàn tóng shū  
rén gòng chuán xiān sheng yǒu liáng   zhēng chí bìng qiú měng  
xiān sheng yào fāng   qǐng jiāng xīn lái wèi jūn