刘廷信母遗德诗十六韵

明代 张宁
生传徽懿死传芳,一节端居四十霜。细读铭文知往事,漫凭哀些发潜光。 柔嘉不愧千金子,窈窕真堪百两将。侍膳北堂尊俎具,采芳南涧藻蘋香。 声和琴瑟辉联玉,梦协熊罴喜弄璋。自古物情妨两大,从来女事惜偏长。 惊看明月台前镜,破作龙泉匣底钢。漏促鸡鸣连夜杼,灯移儿影上空床。 到门惟有遗金妇,感旧时来乳哺娘。教养渐收贫古业,婚丧已尽嫁时装。 居幽眇若微尘寄,值乱几如断梗亡。沟壑心期惭未了,铅华颊舌笑空狂。 荆钗短发何年白,宿草孤坟卒岁黄。本为良人存世祀,不劳明府乞恩章。 忧伤太早生多病,冻饿全经死亦常。千古东屏山下路,烟云星斗共苍茫。
shēng chuán huī chuán fāng   jié duān shí shuāng míng wén zhī wǎng shì màn   píng āi xiē qián guāng    
róu jiā kuì qiān jīn   yǎo tiǎo zhēn kān bǎi liǎng jiāng shì shàn běi táng zūn cǎi   fāng nán jiàn zǎo píng xiāng    
shēng qín huī lián   mèng xié xióng nòng zhāng qíng fáng liǎng cóng   lái shì piān cháng    
jīng kàn míng yuè tái qián jìng   zuò lóng quán xiá gāng lòu míng lián zhù dēng   ér yǐng shàng kōng chuáng    
dào mén wéi yǒu wèi jīn   gǎn jiù shí lái niáng jiào yǎng jiàn shōu pín hūn   sàng jǐn jià shí zhuāng    
yōu miǎo ruò wēi chén   zhí luàn duàn gěng wáng gōu xīn cán wèi liǎo qiān   huá jiá shé xiào kōng kuáng    
jīng chāi duǎn nián bái   宿 cǎo fén suì huáng běn wèi liáng rén cún shì   láo míng ēn zhāng    
yōu shāng tài zǎo shēng duō bìng   dòng è 饿 quán jīng cháng qiān dōng píng shān xià yān   yún xīng dǒu gòng cāng máng