留题李休山居

宋代 林逋
俗口喧喧利与名,到君风品即难凭。 曾将五老关秋梦,只爱南薰是正声。 鸟恋药棚长独立,树欺诗壁半旁生。 公车便不能徵出,搔首吾皇负圣明。
kǒu xuān xuān míng   dào jūn fēng pǐn nán píng
céng jiāng lǎo guān qiū mèng   zhǐ ài nán xūn shì zhèng shēng
niǎo liàn yào péng cháng   shù shī bàn páng shēng
gōng chē biàn 便 néng zhēng chū   sāo shǒu huáng shèng míng