留題李休山居

宋代 林逋
俗口喧喧利與名,到君風品即難憑。 曾將五老關秋夢,只愛南薰是正聲。 鳥戀藥棚長獨立,樹欺詩壁半旁生。 公車便不能徵出,搔首吾皇負聖明。
kǒu xuān xuān míng   dào jūn fēng pǐn nán píng
céng jiāng lǎo guān qiū mèng   zhǐ ài nán xūn shì zhèng shēng
niǎo liàn yào péng cháng   shù shī bàn páng shēng
gōng chē biàn 便 néng zhēng chū   sāo shǒu huáng shèng míng