留题金山寺

宋代 张栻
长江岷山来,灌注天下半。 东行近海门,勇往更瀰漫。 苍峦忽中流,屹立助杰观。 孤根入层渊,秀色连两岸。 我来最奇绝,霜月与璀璨。 褰衣到绝顶,恍若上河汉。 悠然发遐思,俯仰为三叹。 乾坤无余藏,今古有长算。 更深寂群动,树杪独鸣鹳。 回头唤山僧,为记此公案。
cháng jiāng mín shān lái   guàn zhù tiān xià bàn  
dōng xíng jìn hǎi mén   yǒng wǎng gèng màn  
cāng luán zhōng liú   zhù jié guān  
gēn céng yuān   xiù lián liǎng àn  
lái zuì jué   shuāng yuè cuǐ càn  
qiān dào jué dǐng   huǎng ruò shàng hàn  
yōu rán xiá   yǎng wèi sān tàn  
qián kūn cáng   jīn yǒu cháng suàn  
gēng shēn qún dòng   shù miǎo míng guàn  
huí tóu huàn shān sēng   wèi gōng àn