留题华严壁

宋代 李新
直向忙中得少休,一生缘分属清幽。 好山不许寻常见,野水从教自在流。 种竹养茶双碧重,有僧无客四时秋。 当初著眼如低下,不识光芒射斗牛。
zhí xiàng máng zhōng de shǎo xiū   shēng yuán fèn shǔ qīng yōu  
hǎo shān xún cháng jiàn   shuǐ cóng jiào zai liú  
zhǒng zhú yǎng chá shuāng zhòng   yǒu sēng shí qiū  
dāng chū zhù yǎn xià   shí guāng máng shè dòu niú