六十五岁新正自贻

宋代 邵雍
予家洛城里,况在天津畔。 行年六十五,当宋之盛旦。 南园临通衢,北圃仰双观。 虽然在京国,却如处山涧。 清泉篆沟渠,茂木绣霄汉。 凉风竹下来,皓月松间见。 面前有芝兰,目下无冰炭。 坐上有馀欢,胸中无交战。 冬夏既不出,炎凉徒自变。 荣辱既不入,富贵徒自衒。 恶闻人之恶,乐道人之善。 不行何趑趄,勿药何{左目右冥}眩。 谁谓金石坚,其心亦能断。 谁谓鬼神灵,其诚亦能贯。
jiā luò chéng   kuàng zài tiān jīn pàn  
xíng nián liù shí   dāng sòng zhī shèng dàn  
nán yuán lín tōng   běi yǎng shuāng guān  
suī rán zài jīng guó   què chù shān jiàn  
qīng quán zhuàn gōu   mào xiù xiāo hàn  
liáng fēng zhú xià lai   hào yuè sōng jiān jiàn  
miàn qián yǒu zhī lán   xià bīng tàn  
zuò shàng yǒu huān   xiōng zhōng jiāo zhàn  
dōng xià chū   yán liáng biàn  
róng   guì xuàn  
è wén rén zhī è   dào rén zhī shàn  
xíng   yào   { zuǒ yòu míng   } xuàn  
shuí wèi jīn shí jiān   xīn néng duàn  
shuí wèi guǐ shén líng   chéng néng guàn