刘绍相访夜话,因书即事

唐代 权德舆
故人怆久别,兹夕款郊扉。山僮漉野酝,稚子褰书帷。 清露泫珠莹,金波流玉徽。忘言我造适,瞪视君无违。 但令静胜躁,自使癯者肥。不待蘧生年,从此知昔非。
rén chuàng jiǔ bié   kuǎn jiāo fēi shān tóng yùn   zhì qiān shū wéi
qīng xuàn zhū yíng   jīn liú huī wàng yán zào shì   dèng shì jūn wéi
dàn lìng jìng shèng zào   shǐ 使 zhě féi dài shēng nián   cóng zhī fēi